[Muzu Review] "Jungle" - Khi Harry Potter lạc trôi vào rừng Amazon

Jungle là tác phẩm về sinh tồn dựa trên câu chuyện đời thật với kịch bản nhiều lỗi và mang dáng dấp của một tập phim tài liệu tình huống trình chiếu trên sóng truyền hình, thay vì là một tác phẩm điện ảnh hoàn chỉnh. Jungle thành công trong nghệ thuật dựng, tô đậm được vẻ đẹp của núi rừng Amazon kỳ vĩ qua lựa chọn tông màu và sử dụng kỹ xảo phù hợp, nhưng vụng về trong cách dẫn dắt, diễn đạt. Phim đầy sức sống nhưng thiếu sáng tạo trong công cuộc nêu bật lên sức mạnh tinh thần của con người nhỏ bé lạc lõng giữa nơi hoang dã.

Sau khi rời loạt phim Harry Potter, Daniel Radcliffe đã chọn cho mình những vai diễn có phần gai góc, mang hơi hướng phiêu lưu mạo hiểm cùng thiết kế nhân vật có phần kỳ lạ. Điều này góp phần tạo điều kiện để nam tài tử trẻ tuổi thể hiện tài năng diễn xuất đa chiều của mình, mặt khác giúp anh phần nào thoát khỏi cái bóng quá lớn của nhân vật chàng trai phù thủy huyền thoại trước đây. 

Trong Jungle, lần thứ hai chỉ trong 18 tháng gần đây, Radcliffe đặt chân vào rừng rậm để thực hiện vai diễn, sau khi thủ diễn... một xác chết trôi dạt lên hòn đảo bỏ hoang trong Swiss Army ManJungle được làm dựa theo câu chuyện có thật về một nam thanh niên người Israel tên Yossi Ghinsberg. Khi đang trong chuyến phiêu lưu cùng bạn đồng hành đến một khu vực csssahưa từng được ghi lại trên bản đồ thuộc phân khúc rừng mưa Amazon nằm trên lãnh thổ Bolivia, tai nạn đã xảy ra, tách rời du hành ra riêng lẻ từng người một. Riêng bản thân Ghinsberg đã phải một mình chống chọi với thần chết suốt 3 tuần liền, đương đầu với vô vàn hiểm nguy nơi rừng thiêng nước độc hòng bảo vệ mạng sống và nuôi hy vọng được cứu.

Thế nhưng, câu chuyện trong Jungle không bắt đầu từ đó, mặc cho bao chiến dịch quảng bá cũng như những thước quay nhá hàng, hàm ý về một công cuộc cật lực tìm kiếm sự sống giữa chốn hoang vu rừng núi xuyên suốt gần hai giờ đồng hồ. Nửa đầu Jungle kéo dài, co giãn và thật sự mỏng manh, chứa đầy những diễn xuất thiếu sắc sảo, thoại lố bịch và đôi lúc được cường điệu quá mức. Mâu thuẫn giữa các nhân vật trong Jungle xảy đến quá thiếu tự nhiên do phát triển và xây dựng nhân vật kém. Dù Jungle dành đủ thời lượng để thể hiện mối quan hệ tương tác giữa Ghinsberg cùng hai anh bạn thân của mình là Marcus và Kevin, chưa khi nào họ khơi gợi lên sự đồng cảm hay khiến ta cảm thấy phải dán mắt vào màn ảnh mỗi khi họ đối thoại. Thiếu đi tính chân thành và nét gần gũi, Jungle tỏ ấp úng ở nhiều phân khúc gây cảm xúc, và những đoạn mấu chốt trở nên hời hợt, nông cạn.

Jungle thất bại trong việc xây dựng một kịch bản thật sự 'có hồn'. Phim bị gãy khúc đôi nhỗ và tình tiết được lên hình quá thiếu chọn lọc. Đầu tư tính cách và khai thác biểu cảm nhân vật kém khiến Jungle mất đi tính trôi chảy, mặt khác Jungle không thể lợi dụng được bối cảnh thiên nhiên mãn nhãn xung quanh và sử dụng nó làm công cụ để đưa chuyện phim lên một tầng cao hơn. Jungle bộc trực và thẳng thắn phơi bày những khó khăn, vấn nạn mà một người bình thường sẽ vấp phải nơi núi rừng, nhưng bỏ qua hẳn công đoạn dẫn nền, không đưa lên nguyên nhân mà chỉ chăm chú trình bày hậu quả. Lỗi này càng được nhấn mạnh hơn với thời lượng dẫn đề tương đối dài, với phân cảnh đầu lên đến gần một giờ đồng hồ, nhưng một giờ ấy lại đầy rẫy những câu bông đùa kém hài, những đoạn thoại thái quá, gượng gạo, những hành động xuẩn ngốc  khiến ngay cả người xem chưa bao giờ đặt chân vào rừng phải phì cười.

Jungle thuật lại sự việc bi kịch từng xảy ra ngoài đời thật vào năm 1981 và lấy cảm hứng từ sách tự truyện do chính Yossi Ghinsberg viết, nhưng phần lớn phim lại mang một chất giọng giả tạo và phần nào là thiếu tôn trọng. Ghinsberg, Marcus, Kevin và thậm chí là tay 'hướng dẫn viên du lịch' bí hiểm Karl, tất cả đều cực kỳ một chiều, dễ đoán, trông quá thiếu kinh nghiệm và quá rập khuôn để có thể cùng nhau hoàn thành bất cứ thứ gì lớn lao. Trên cả những nhân vật thiếu chiều sâu là một nhịp phim gồ ghề, không đồng nhất, khiến phim thiếu nghiêm túc và mất đi dây liên kết với khán giả.  

Ghinsberg lạc giữa rừng là một chuyện gần như phải đến, như định mệnh, đúng với mô típ ở nhiều phim tương tự. Thế nhưng, vấn đề của Jungle chính là ngôi sao của phim thật sự quá mờ nhạt, thiếu điểm nhấn, và luôn có cảm giác hầu như bất kỳ ai trong số bốn người trên chuyến hành trình ấy đều cũng có thể dễ dàng lạc lối hoặc gặp tai nạn không đáng có. Điều này vừa có lợi vừa có hại, khi vẻ mơ hồ ấy đem đến cho chuyện phim một bầu không khí bí ẩn, khơi gợi sự tò mò, tuy nhiên phần nào làm giảm giá trị cũng như tầm ảnh hưởng của giây phút mấu chốt khi Jungle quyết định xoay quanh hẳn vào Ghinsberg.

Nửa sau phim hấp dẫn hơn, gay cấn hơn, và diễn xuất nhập tâm của Radcliffe cũng có đóng góp to lớn trong việc nêu bật được bản chất khắc khổ, tính chất cam go, khó khăn của sự việc. Phong thái dựng phim cải thiện rõ rệt và trở nên rất biến chuyển, là màn kết hợp tài tình giữa các tiết tông màu sắc, âm thanh tự nhiên cùng cắt cảnh gọn, qua đó đem đến sự cuốn hút và gợi cảm mà người xem chờ đợi từ phim. Mặc dù các tình tiết xảy ra vẫn vấp phải những sai sót sơ đẳng về xây dựng bố cục, và có phần lố, nói không ngoa khi cho rằng Jungle chỉ thật sự thành công nhất khi nó tiến triển hướng đến thông điệp và mục tiêu tường thuật gốc: câu chuyện sinh tồn của Ghinsberg. Ghinsberg từ một anh chàng nhỏ con, tầm thường và không có tính cách riêng, hóa thành một gã ngầu từng trải và dũng mãnh đến nỗi kể cả siêu sao của Survivorman Les Stroud cũng phải ngả mũ nể phục.

Thế nhưng, thành công Jungle đạt được khi 'dựa lên vai Ghinsberg mà tiến' không làm tan biến đi cảm giác thiếu thốn về mạch truyện. Jungle đôi khi lạm dụng yếu tố giật gân, tô màu phim lên như một tác phẩm điện ảnh kinh dị lạc thể loại, thay vì nêu bật cốt lõi câu chuyện về tình người, về sức mạnh tinh thần con người khi lâm vào cảnh khốn cùng. Phim sử dụng độc thoại nhiều để thể hiện phần tâm lý của Ghinsberg, lại là một sai lầm nữa trong lối chỉ đạo diễn xuất của Greg McLean. Jungle không hề ra sức đưa đẩy, khêu gợi hay manh nha, và ý định của nó gần như được viết hẳn trên trang giấy trắng để bất cứ ai có thể đọc được, hay đúng hơn là bắt khán giả đọc. Jungle trở thành một ví dụ hiếm thấy về việc một phim chuyển thể thuyết phục được người xem đọc sách nhưng bản thân nó lại rất đỗi tầm thường. Jungle được dựng tương đối tốt và khá công phu về mặt kỹ thuật, nhưng kịch bản vụng về cùng căn không gian sơ sài đã kéo tầm phim xuống hẳn. Jungle mong muốn cảnh báo khán giả về những mối hiểm họa chất chứa đầy nơi vùng hoang dại u tối và vắng bóng người, nhưng quá hấp tấp và thiếu nghiên cứu nguyên tác.

Suy cho cùng, Jungle không đem đến thứ gì mới và sở hữu quá nhiều tuyến truyện 'mỏng manh dễ vỡ' để có thể đem đến một trải nghiệm điện ảnh thú vị và đáng nhớ như kỳ vọng. Tuy nhiên, bù lại cho thất bại về nội dung và nghệ thuật dẫn truyện là một tổng thể chỉn chu về kỹ thuật, về phối âm hình, và để có thể chứng kiến anh chàng Harry Potter với hơi hướng sống nội ngao du đây đó trong vô định và thoi thóp truy lùng sự sống giữa cảnh vật tuyệt đẹp và huyền ảo của vùng đất Nam Mỹ, thì quả thật cũng là một lựa chọn xem rạp đáng dành ít phút để suy xét.

Theo Thanhnien.vn

Tin liên quan

Tin đọc nhiều nhất

Tin mới trong ngày

Lên đầu trang