Review Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng: Khi những kẻ đứng bên lề kể lại Tây Du Ký theo cách rất đời
Có những bộ phim hoạt hình được tạo ra để giải trí. Và cũng có những bộ phim dùng hình hài hoạt hình để nói những điều mà người trưởng thành thường tránh né. Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng thuộc nhóm thứ hai.
Bộ phim khoác lên mình lớp vỏ hài hước, tạo hình đáng yêu và nhịp kể nhẹ nhàng, nhưng bên trong là một câu chuyện đặc quánh trải nghiệm xã hội hiện đại: hệ thống, vị trí, đặc quyền, thất bại và lựa chọn đạo đức của những con người chưa từng được gọi tên.
Tây Du Ký nhìn từ “dưới chân núi”
Nếu Tây Du Ký truyền thống luôn xoay quanh những nhân vật được chọn sẵn, có thiên mệnh, có hào quang và có cả sự bảo trợ từ trật tự thần Phật, thì Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng chủ động đổi góc nhìn. Phim không theo bước thầy trò Đường Tăng, mà đặt máy quay xuống thấp hơn, ở Núi Lãng Lãng – nơi tồn tại một tầng lớp yêu quái nhỏ bé, vô danh, sống và làm việc trong hệ thống của kẻ mạnh.
Nhân vật trung tâm là một Tiểu Trư Yêu vụng về, chăm chỉ nhưng luôn làm sai “quy trình ngầm”. Cậu đại diện cho kiểu người làm việc nghiêm túc nhưng không bao giờ được đánh giá cao vì không hiểu luật chơi. Một sai lầm tưởng như nhỏ lại trở thành lý do để bị truy đuổi, loại bỏ.
Cuộc chạy trốn ấy vô tình kéo cậu vào hành trình cùng ba kẻ bên lề khác. Bốn tiểu yêu, bốn tính cách, bốn lát cắt rất quen thuộc của xã hội hiện đại.
Bốn tiểu yêu, bốn chân dung người trưởng thành
Tiểu Trư Yêu là kiểu người vẫn còn tin rằng cố gắng sẽ đổi đời. Không sắc sảo, không giỏi thích nghi, nhưng chưa bao giờ từ bỏ mong muốn được bước ra khỏi vị trí thấp nhất.
Cáp Mô Tinh sống bằng quy tắc. Luôn mang theo “thẻ nhân viên” như một thứ bùa hộ mệnh. Nhân vật này phản chiếu nỗi sợ mất ổn định của rất nhiều người, những người biết hệ thống có vấn đề nhưng vẫn chọn ở lại vì an toàn.
Hoàng Thử Lang Tinh khởi đầu bằng sự láu cá, thực dụng và xu hướng nắm bắt cơ hội. Nhưng càng đi xa, nhân vật này càng bộc lộ quá trình trưởng thành đau đớn, khi hiểu rằng không phải mọi lợi ích đều đáng đánh đổi.
Tinh Tinh Quái là kẻ im lặng. Hướng nội, tự ti, tránh né đám đông. Nhưng chính nhân vật này lại mang trong mình sức bật lớn nhất khi bị đẩy đến giới hạn. Một hình ảnh quen thuộc của những người ít nói nhưng luôn chịu đựng nhiều nhất.
Bốn kẻ vô danh ấy quyết định làm một việc vừa ngớ ngẩn vừa liều lĩnh: giả làm thầy trò Đường Tăng để thỉnh kinh. Họ không có thiên mệnh. Không có pháp lực. Và càng không có quyền được sai.
Khi “chân kinh” không còn nằm ở Tây Thiên
Điểm khiến bộ phim vượt khỏi khuôn khổ phiêu lưu nằm ở cao trào đạo đức. Khi đối diện một thế lực mạnh hơn, có bệ đỡ và đặc quyền rõ ràng, nhóm tiểu yêu đứng trước lựa chọn rất quen với người trưởng thành.
Tiếp tục theo đuổi mục tiêu được công nhận, được ghi công, được bước vào hàng ngũ chính thống.
Hoặc dừng lại để cứu những người yếu thế ngay trước mắt, dù biết rằng điều đó đồng nghĩa với việc đánh mất tất cả.
Câu hỏi vang lên trong phim không mang màu sắc triết học cao siêu, mà rất đời:
“Nếu thấy chết mà không cứu, thỉnh kinh để làm gì?”
Từ khoảnh khắc đó, Tây Thiên trở nên mờ nhạt. Chân kinh không còn là vật phẩm hay danh phận. Nó hiện ra dưới hình thức rất con người: lòng trắc ẩn và sự lựa chọn đúng khi phải trả giá.
Một thất bại rất quen, và một chiến thắng rất lạ
Theo mọi tiêu chuẩn anh hùng truyền thống, bốn tiểu yêu đã thua.
- Họ không thành Phật.
- Không lấy được chân kinh.
- Không được ghi danh trong bất kỳ hệ thống chính thống nào.
Nhưng phim chủ động thay đổi thước đo. Điều họ để lại không phải danh tiếng, mà là ký ức. Người dân dựng một ngôi miếu nhỏ để tưởng niệm, không vì huyền thoại, mà vì những gì nhóm tiểu yêu đã làm khi không ai buộc họ phải làm.
Đó là một kiểu chiến thắng rất khác. Âm thầm, không phần thưởng, nhưng đủ để tồn tại lâu hơn mọi danh hiệu.
Vì sao bộ phim này chạm mạnh vào người đi làm
Núi Lãng Lãng trong phim không chỉ là bối cảnh giả tưởng. Nó vận hành như một hệ thống quen thuộc: có cấp bậc, có luật lệ thành văn và luật ngầm, có KPI, có sự thiên vị và có cả những sai lầm không được phép sửa.
Phim gây cười bằng những tình huống ngây ngô, nhưng cảm giác chua xót lại đến từ những điều rất thật: làm tốt chưa chắc được ghi nhận, làm sai một lần có thể bị loại vĩnh viễn, và không phải ai cũng có quyền sai.
Mỗi tiểu yêu là một phần của thế hệ hiện đại: mơ mộng, sợ hãi, thích nghi quá mức, hoặc thu mình để tồn tại. Bộ phim không lên lớp, không khuyên “cố gắng rồi sẽ thành công”. Nó chỉ lặng lẽ đặt ra một câu hỏi khó hơn: trong một hệ thống không công bằng, bạn chọn điều gì để giữ lại cho mình.
Kết luận
Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng không phải là bộ phim khiến bạn ra rạp với cảm giác hân hoan. Nó để lại một khoảng lặng. Một cảm giác quen thuộc của những người chưa từng là nhân vật trung tâm, nhưng vẫn phải đưa ra lựa chọn mỗi ngày.
Bộ phim nhắc rằng bạn có thể là Nobody trong cấu trúc xã hội, nhưng vẫn có thể là Somebody trong ký ức của người khác, chỉ bằng một hành động tử tế đúng lúc.
Và đôi khi, sống đúng còn quan trọng hơn việc được ghi nhận.
Bài cùng chuyên mục